Danh nhân làng Kim Thư


Thám Hoa:
Vũ Phạm Hàm

Tài nguyên dạy học

Lịch

Danh Ngôn

Ảnh ngẫu nhiên

44250850_243946702939050_4050622367397838848_n.jpg IMG_3932.JPG IMG_3932.JPG Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg 23775681_346365289167746_6439696551408304128_n.flv 27188631_154661105322267_3088951981205618688_n.flv 23777742_145604159417600_8451178758605373440_n.flv 23602561_383412108755156_7405718637119537152_n.flv 23566487_927891230700700_7467121469563076608_n.flv Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg Image.jpeg 45.jpg 34.jpg

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    Sắp xếp dữ liệu

    Chức năng chính 1

    Chức năng chính 2

    Cảm xúc từ 1 câu chuyện

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Lâm Sa
    Người gửi: Nguyễn Thị Huyền Sâm (trang riêng)
    Ngày gửi: 16h:28' 27-01-2015
    Dung lượng: 86.5 KB
    Số lượt tải: 7
    Số lượt thích: 1 người (Phạm Yến Nhi)
    Lời con chưa nói với mẹ
    Thứ Ba, 25/11/2014 09:34:30 GMT+7
     
    Chỉ đơn giản là một câu nói con yêu mẹ mà con cũng không nói được. Con đáng trách lắm phải không mẹ?
     
    “Mồ côi cha, ăn cơm với cá. Mồ côi mẹ, lót lá mà nằm”. Ba mất khi con còn quá nhỏ, một mình mẹ đã hi sinh cả cuộc đời để nuôi dạy con khôn lớn, nên người, vậy mà chưa một lần con thể hiện tình cảm với mẹ. Chỉ đơn giản là một câu nói con yêu mẹ mà con cũng không nói được. Con đáng trách lắm phải không mẹ?
    Thuở nhỏ, con không có may mắn được nương tựa vào bờ vai vững chãi của ba, không được ba truyền cho lý trí, sự dũng cảm để đương đầu với những cơn giông bão của cuộc đời, song con chưa bao giờ thiếu thốn tình thương yêu của gia đình.
    Mẹ đã thay ba làm tất cả để con không phải mặc cảm với bạn bè. Mẹ đưa rước con đi học, sắm sửa quần áo, sách vở, cặp mới để con đến lớp, mẹ chăm sóc con ân cần, chu đáo trong những ngày con sốt phải nằm viện. Mẹ làm quần quật ngày đêm từ cấy lúa, trồng rau, mua gánh bán bưng, giúp việc nhà, miễn sao kiếm được đồng tiền để con không phải dang dở việc học hành. Con biết ơn mẹ nhiều lắm.
    Mẹ thương con nhưng lại không nuông chiều con như những người mẹ khác. Mẹ để con tự lao động, rèn cho con tính tự lập. Mẹ cho con va chạm với cuộc sống, để con vấp ngã và tự mình đứng lên. Mẹ luôn ở phía sau để dõi bước theo con. Mẹ còn dạy con biết quý trọng những gì làm ra, biết yêu thương, chia sẻ và giúp đỡ những người kém may mắn. Vì vậy, mỗi ngày con luôn trưởng thành, biết khoan dung và sống vì người khác nhiều hơn.
    
    
    Con lại thèm được sà vào vòng tay gầy gò nhưng ấm áp của mẹ, để được mẹ chở che, âu yếm vuốt ve như những ngày con còn thơ bé.
    

    Rồi một ngày con phải rời xa mái trường làng để lên tỉnh học, đôi vai của mẹ vì thế cũng gầy hơn bao giờ hết. Thế nhưng con thì chẳng bao giờ cảm nhận được hết nỗi vất vả, khổ cực trăm bề của mẹ.
    Chốn thị thành xa hoa, lộng lẫy khiến con quên đi hình ảnh người mẹ sớm chiều ra ngõ để trông con về. Những lần gọi điện về cho mẹ cũng thưa dần. Dẫu có thì đó cũng chỉ là những lời nói vô tình bận học, bận thi hay hứa hẹn tháng sau con sẽ về… Không một lần con hỏi thăm xem mẹ đã hết đau khớp, căn bệnh quái ác thường hành hạ mẹ mỗi khi trời trở gió hay chưa. Nghĩ đến đây, con thấy giận mình lắm mẹ à.
    Giờ đây sự xô bồ, ồn ào của cuộc sống xa mẹ, xa người thân yêu nhất mới khiến con cảm nhận hết nỗi cơ cực, tình yêu thương và sự hi sinh vô bờ bến của mẹ. Bỗng dưng, con lại thèm được sà vào vòng tay gầy gò nhưng ấm áp của mẹ, để được mẹ chở che, âu yếm vuốt ve như những ngày con còn thơ bé. Và chính lúc đó, con chợt nhận ra một điều: “Nơi ẩn náu yên ổn nhất không nơi nào khác đó chính là lòng mẹ”. Con yêu mẹ nhiều lắm mẹ có biết không?

    Avatar

    Khóc

     
    Gửi ý kiến

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.